Tuy đã đến miền Trung nhiều lần song chưa lần nào em có thời gian để ngắm nghía, để thử sức với nắng nóng miền Trung. Vậy là em tính lên đường với thời gian 5 ngày cho phượt và di chuyển bằng đường hàng không để tiết kiệm thời gian. Hành trình của em qua Đà Nẵng, Hội An. Sau đó, tiếp tục lên đường vô xứ Nghệ rồi tạt qua xứ Thanh...
Sau đây là vài hình ảnh demo cho chuyến đi này.Phương tiện di chuyển là máy bay.
Bình minh trên biển Đà Nẵng.
Hội An thâm trầm...
Xứ Nghệ quanh co...
Xứ Thanh bình dị...
Những cánh Sen màu xanh dương sẵn sàng cất cánh. Không khí hôm nay nắng nóng, trời trong xanh hứa hẹn những ngày nắng cháy bỏng nơi miền Trung cát trắng. Và hành trình tới miền Trung nắng gió mà yêu thương bắt đầu…
Thủ tục hoàn tất lên máy bay và yên vị, không mấy tươi mới đối với hàng không Việt Nam. Khuôn mặt tiếp viên vẫn suy tư, dù có nét thanh tú nhưng sao thấy đượm buồn. Hay là cái duyên em cứ “bắn” được ảnh thiếu nữ buồn?
Vậy là cái thời gian ngắn ngủi trên máy bay cũng hết. Em choàng tỉnh với tiếng mở vỏ bảo hộ bánh tiếp đất. Nghe nó rú rít mà khó chịu cái tai, rồi cú hích nhẹ do sự va chạm giữa bánh cao su và đường băng làm em tỉnh hẳn. Xuống thôi, lấy đồ nghề và vươn vai một cái để đón nhận cái nóng rát nào...
Ngoài sảnh sáng tưng bừng, va vào mắt là những khối kiến trúc như này.
Hành lang men theo mặt trước sảnh. Kiến trúc thép nhưng rất vui mắt và nhẹ nhàng. Tuy nhỏ nhưng thoáng đãng và sạch hơn Nội Bài.
Di chuyển xuyên qua thành phố, thắng tiến biển xanh. Lần này em ở gần biển cho tiện lang thang, không như mọi lần ở trong thành phố, nhìn nắng đã ngại chả muốn đi đâu... Với lại em kũng chỉ tá túc tại thành phố này có ngày rưỡi thôi, thời gian còn lại đầu tư cả cho Hội An nhẹ nhàng, quyến rũ.
Đây là bãi đỗ.
Lấy phòng và “bắn” tạm 1 tấm về biển vì phòng có view thẳng ra biển.
Cũng đói rồi, ăn tạm gì cho nó đỡ chuyếnh choáng cái bụng. Mỳ Quảng, 25k/tô.
Ngon thôi rồi. Rồi làm tí cà phê dở sáng dở trưa, thơm lừng từng giọt. Nhâm nhi thêm thuốc lá quen thuộc, ngắm nhìn phố biển trong nắng bắt đầu gắt lên, màu biển xanh ngắt như chiếc khăn lụa.
Xa xa, mấy hòn đảo bắt đầu bạc màu, không còn sẫm tím than như sáng hoặc hoàng hôn nữa. Màu đó em rất thích, không biết đầu giờ chiều có sẫm trở lại không...
Điểm đến đầu tiên: Chùa Linh Ứng trên Bán đảo Sơn Trà. Đi từ phía sau vào, sừng sững và uy nghiêm là tượng Quan Âm Bồ Tát.
Rồi đi vào điện chính để tỏ lòng thành, công đức xong thì em tác nghiệp...
Em mon men đến giữa sân có hồ nước nhân tạo và non bộ. Em nhìn “đồng hồ” xem mấy giờ rồi, biết thừa cái đồng hồ này sai nhưng vẫn cứ nhìn vì nó đẹp.
Mấy giờ rồi… Nắng quá thôi.
Nhìn ra phía biển.
Xa hơn nữa.
Biển xanh mênh mông đến mơ màng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét