Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

những góc ảnh đẹp của việt nam qua phượt thủ bằng xe đạp

Quốc lộ 1A từ lâu đã là lựa chọn hàng đầu cho những tay phượt xe đạp muốn chinh phục khả năng của bản thân. Cung đường ven biển miền Trung thường được nhiều người hứng thú hơn cả vì vẻ đẹp tuyệt vời và những con đèo vô cùng ngoạn mục.
Đối với những người đam mê khám phá, có thể lực tốt, phượt dài ngày trên suốt chặng đường từ Sài Gòn đến Hà Nội sẽ mang lại nhiều kỉ niệm thực sự khó quên. Việc tham khảo kinh nghiệm của những người đi trước, chuẩn bị thật kĩ càng và tìm cho mình những người bạn "cùng chí hướng" sẽ giúp bạn dễ dàng vượt qua mọi khó khăn của chặng đường.
Chuyến phượt của Hưng kéo dài 18 ngày, đi qua 20 tỉnh thành từ Sài Gòn đến Hà Nội. Trung bình, mỗi ngày bạn đạp 100km trong vòng 6 tiếng. Bắt đầu đạp từ 6h sáng, cứ mỗi tiếng đạp xe thì nghỉ 15 phút, buổi trưa nghỉ 2 tiếng, đạp đến khoảng 4-5h là đến điểm dừng chân.
Những đoạn đường đèo, dốc thì thời gian và số lần nghỉ nhiều hơn. Đây là một số chia sẻ kinh nghiệm khi phượt bằng xe đạp của Hưng: - Nên chuẩn bị tinh thần và sức khoẻ thật tốt để có thể đạp xe cả ngày. Tuỳ theo thể lực mỗi người mà chọn cho mình lộ trình và thời gian đạp xe phù hợp.
Luyện tập thường xuyên trước khi bắt đầu đi sẽ giúp cơ thể quen dần và không bị đau nhức với việc đạp xe liên tục. - Hành trang lí tưởng nhất là từ dưới 15kg. Dựa theo thời gian của chuyến đi phượt mà mà thu xếp hành lí càng gọn nhẹ càng tốt. Hạn chế đem theo quá nhiều các thiết bị điện tử và đồ có giá trị, quý giá. Lựa chọn trang phục gọn nhẹ, che nắng tốt, nên tìm mua quần áo thể thao thấm hút mồ hôi tốt sẽ giúp bạn thoải mái hơn. - Máy ảnh hoặc máy quay nhỏ gọn sẽ rất cần thiết để ghi lại những hình ảnh đẹp của chuyến đi.
Một thứ cũng không thể thiếu là bản đồ hoặc thiết bị định vị GPS. Với công nghệ hiện nay thì một chiếc điện thoại nhỏ gọn có tích hợp đầy đủ chức năng trên sẽ là vật bất ly thân tuyệt vời của bạn. - Tham khảo thông tin và lên kế hoạch cẩn thận cho từng ngày hành trình.
Tìm hiểu trước những địa điểm ăn uống, dừng chân, và nghỉ đêm. Đến những vùng miền khác, bạn có thể bị "chặt chém" với giá dịch vụ khá cao, nên tìm hiểu và hỏi giá cũng như trả giá nhiệt tình sẽ giúp tiết kiệm được rất nhiều kinh phí. - Bổ sung đầy đủ nước và các chất muối khoáng cần thiết cho cơ thể trên suốt đường đi.
Có thể tìm mua các loại nước tăng lực dạng bột pha để mang theo, hoặc mua dọc đường. Tránh ăn hoặc uống những món lạ và không hợp vệ sinh, dễ khiến bạn gặp sự cố về sức khoẻ, ảnh hưởng đến hành trình. - Hết sức cẩn thận khi tham gia giao thông, đặc biệt là các tỉnh phía Bắc, đường quốc lộ còn khá xấu, xe chạy ẩu.
Nên trang bị bảo hộ đầy đủ. Có thể mua bảo hiểm du lịch nếu bạn đi dài ngày. Không nên đi vào buổi tối, hoặc đi những cung đường vắng vẻ mà không có người đi cùng. - Nên có bạn đồng hành trong chuyến phượt của mình, trừ khi bạn thực sự có thể tự lập và thích khám phá một mình. - Giữ tinh thần vui vẻ lạc quan.
Giao tiếp nhiều với dân địa phương sẽ mang lại cho bạn nhiều khám phá thú vị. Ngắm những bức ảnh đẹp do Hưng ghi lại trên trục đường Sài Gòn - Hà Nội:.



Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Kinh nghiệm đi phượt bằng xe máy khi trời mưa


1. Chuẩn bị
Khi đi “phượt” vào lúc thời tiết thất thường dễ xảy ra mưa bão, việc chuẩn bị hành trang trước khi lên đường là vô cùng quan trọng. Bạn nên chọn loại ba lô du lịch lớn, có lớp chống thấm nước bên ngoài. Ngoài ra, vẫn nên bọc thêm một chiếc túi nilon hoặc áo mưa lớn bên ngoài để tránh nước không chảy vào bên trong.

 Đặc biệt, những món đồ điện tử như máy ảnh, điện thoại rất dễ hỏng hóc khi gặp nước cần được bảo vệ kỹ lưỡng dưới nhiều lần nilon.   Áo mưa và ô là hai món không thể thiếu khi đi “phượt” mùa mưa. Không nên mua loại áo mưa có tà vì dễ bay phần phật trên đường, cản gió, khó đi.
Nên mua bộ quần và áo mưa riêng biệt để mặc ra bên ngoài trang phục, vừa gọn, vừa rất kín. Ủng đi mưa hoặc nilon để bọc chân cũng rất cần thiết để tránh nước ngấm vào chân, giày gây khó chịu trong suốt chặng đường. Nên mang theo một chiếc máy sấy để sấy quần áo khi bị ướt, tránh cơ thể ẩm dễ ốm, cảm lạnh.
2. Xem dự báo thời tiết

Nên xem dự báo thời tiết kỹ vài ngày trước khi lên đường đi phượt để nắm rõ hơn tình hình tại nơi mình đến. Nếu có khả năng xảy ra thiên tai như giông, bão lớn thì nên hoãn hoặc hủy chuyến đi thay vì “cố đấm ăn xôi”.   Dự báo thời tiết giúp bạn khoanh vùng những địa điểm có mưa và địa điểm nắng ráo hơn để lựa chọn thật kỹ nơi đến.
3. Phương tiện

Phương tiện “phượt” là xe máy, và vì vậy bạn càng phải chuẩn bị kỹ hơn vì không phải cứ mang hành lý và ngồi lên ghế là xong.   Xe phải được bảo dưỡng như thay dầu, căng xích, bơm lốp… thật chuẩn trước khi lên đường. Không nên bơm lốp xe quá căng vì đi dễ bị xóc. Nên mang theo bộ dụng cụ sửa, bơm xe, ống hút xăng, dây chằng để buộc ba lô đề phòng trường hợp khẩn cấp trên đường.
4. Kinh nghiệm chạy xe

Trời mưa, đường trơn trượt rất dễ ngã gây tai nạn, vì vậy bạn nên đi ở tốc độ vừa phải, không lạng lách, vượt ô tô, không cua nhanh trên đường đèo hay chỗ có vũng nước, cỏ, đất bùn... Một trong những lỗi cơ bản mà rất nhiều “phượt thủ” thường mắc phải hay cố tình mắc phải là luôn bật đèn pha cực đại. Khi trời tối đen, mưa, việc bật đèn pha như thế này làm giảm tầm nhìn của người đối diện, thậm chí có thể gây tai nạn không đáng có.   Khi đi đường tối nên thay đổi liên lục đèn pha xa và đèn pha gần tùy từng trường hợp để nhìn đường hay để thông báo tín hiệu cho người đi trước. Nên dán băng dính phản quang vào đèn xe, mũ để người đi đường dễ nhìn thấy bạn và những người cùng đoàn dễ nhận ra nhau.   Khi đi đường trường vào mùa mưa, bạn không nên phanh quá gấp mà nên giảm tốc độ từ tốn để tránh xe trượt bánh, ảnh hưởng cả đến người phía trước và sau. Ở một số đèo, dốc núi, khi trời mưa có thể xảy ra hiện tượng lở đất, có lũ quét khi mưa lớn hay sét đánh, vì vậy cần hết sức thận trọng khi đi qua những địa hình này, hoặc nên tìm chỗ dừng xe, trú chân.


nào mình cùng đi phượt


Cung "khủng", đường rừng, căng bạt dựng lều, thổi lửa nấu cơm
 Đó là "tuyên ngôn" cho chuyến đi của nhóm Q&Q (box du lịch diễn đàn ttvnol) vào dịp lễ 30/4 này, cả đoàn quyết tâm phượt sang đất Lào bằng đường bộ với rất nhiều thành viên từ khắp các miền Bắc, Trung, Nam. Và hầu hết những địa điểm các bạn trẻ chọn để đi du lịch bụi thường là vùng rừng núi hiểm trở, hoặc các khu dân tộc đường xá ngoằn nghèo, môi trường thô sơ..., đòi hỏi thành viên tham gia phải là những bạn có sức vóc dẻo dai và thực sự say mê cảm giác chinh phục khó khăn.

 Đó là cung đường khủng lên Tây Côn Lĩnh dốc 60 độ, muốn vượt qua chỉ có thể vác xe địa hình lên vai và trèo bám vào đất; là đường rừng, đường đá lên Mèo Vạc.
Trong những chuyến phượt suối qua vực ấy chuyện ăn nghỉ rất đơn giản, chặt măng rừng làm rau, bắc củi thành bếp, đêm xuống trú trong những chiếc túi ngủ cuộn tròn giữa trời không mông mị. Những cung đường được bình chọn là khủng  nhất lại thu hút số lượng lớn các thành viên tham gia phượt rất nhiệt tình như: cung Tây Côn Lĩnh, Tả Củ Tỷ, rượu Bắc Hà thắm tình Khâu Vai, Đà Bắc - Cao Sơn - Mộc Châu - Hang Kia - Pà Cò…

Cung đường lên Tây Côn Lĩnh dốc 60 độ là một thử thách lớn. Kế hoạch phượt luôn được các thành viên lên lịch chu đáo, từ thời gian, bản đồ, hướng dẫn đến list đồ dùng cá nhân đều được ưu tiên chuẩn bị hàng đầu. Kinh nghiệm trên từng cung đường của các nhóm luôn được cập nhật trên các diễn đàn, topic rủ nhau đi phượt để giúp đỡ cho các nhóm đi sau. Sự đồng lòng, hậu thuẫn và quyết tâm với khí thế hừng hực đã giúp bước chân của các bạn thêm vững mạnh, trong số đó có không ít bạn gái chấp nhận trát nước xịt chống muỗi đẫm mặt để xua đi vết chích ghê gớm của muỗi rừng. Được gì từ du lịch bụi? Với phương châm 4 No : No tour – No guider – No bus – No hotel  đồng nghĩa với việc bạn sẽ lo tất cả từ A –Z. Nhưng hình thức phượt bụi này sẽ đem bạn đến gần hơn với thiên nhiên, có cơ hội hiểu biết thêm về văn hóa vùng miền, bản địa nơi bạn đặt chân tới. Và hơn hết bạn có cơ hội thử thách chính mình, có đôi khi chùn chân, sờn lòng nhưng sự động viên của bạn bè đi cùng sẽ khiến bạn vững tin và lạc quan hơn. Những trải nghiệm khó khăn càng nhiều, bạn càng quý giá đích đến của mình. Hòa mình cùng thiên nhiên...

phượt bụi tập cho bạn tính chu đáo, cẩn thận khi bạn thường xuyên phải cập nhật về thời tiết, kiểm tra hành l‎y, đồ dùng và tài chính. Chỉ cần thiếu chiếc túi ngủ, bạn sẽ phải chấp nhận giá rét giữa vùng rừng núi, hay thời tiết không thuận lợi sẽ khiến chuyến đi gặp nhiều khó khăn hơn. Bạn sẽ biết thêm về những dải đất phía sau tấm bia Vùng biên, đó là sự nguy hiểm là những câu chuyện chết người do sự phức tạp giữa những khu địa giới. Lên vùng cao, đồng nghĩa với việc bạn luôn cần có giấy tờ được phép vào những vùng đất nhạy cảm hoặc không sẽ đối mặt với việc dừng chuyến đi, tịch thu phương tiện, giữ người vài ngày như nhóm của Hồng rosy lên Lao Chải và bị tạm giữ + nộp phạt do "Vào khu vực biên giới sau 9h tối". Niềm vui khi tới đích... Tất cả những kinh nghiệm được chia sẻ trên đều không thể so được với chính cảm nhận của bạn, hãy xách balô lên và đi với sự mạnh dạn, táo bạo đầy nhiệt tình của tuổi trẻ. Bạn có thể chọn cho mình một cung đường mòn Hồ Chí Minh lịch sử hay chuyến khám phá đảo Cù Lao Chàm hoang sơ dễ mến. Chúc bạn có những chuyến đi phượt vui vẻ ‎ tận dụng hết quãng thời gian nghỉ lễ ý nghĩa này.



Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

những chuyến đi phượt để đời của dân teen

Phượt ngày nay không chỉ là trào lưu mà nó gần như là một văn hóa, bởi đến với môn “thể thao” này phải là những người có niềm đam mê thích mạo hiểm, muốn thử thách bản thân.
Đương đầu thử thách
Đã khi nào các teen tưởng tượng ra cảnh hôm nay được “nếm” vị mưa miền núi rừng Tây Bắc thì ngày hôm sau bỗng được “thưởng thức” cái nắng chói chang như rang của một tỉnh Bắc bộ, rồi những ngày kế tiếp lại rùng mình trong cái lạnh của vùng đất Tây Nguyên? Không chỉ đòi hỏi sự dẻo dai để vượt qua những chặng đường dài gần như liên tục, mà các bạn còn phải có một cơ thể và tinh thần thép để thích nghi nhanh chóng với điều kiện xung quanh.

Teen và chuyến hành trình 'phượt' để đời Nhưng những điều đó có xá gì khi gặp những tay phượt thực sự, bởi đã là đam mê thì càng khó khăn càng tạo sự hứng thú. Và cuộc phượt năm nay được tổ chức rầm rộ nhất có lẽ chính là cuộc hành trình “12 cá tính lên đường xuyên Việt – Thử thách mới” do công ty Honda Việt Nam tổ chức. Ở đó là sự quy tụ 12 cá tính đỉnh nhất, phong cách nhất và cũng gan lì nhất.
Teen và chuyến hành trình 'phượt' để đời Cuộc chinh phục ngoạn mục Không chỉ có những chàng trai như Baggio, Đức Bình, Cường Seven mà những cô nàng “mặt hoa da phấn” như Cao Mỹ Kim, Ngọc Phượng, Phương Anh Idol và cả MC xinh đẹp Phương

Trinh bỗng một ngày không xuất hiện trên sàn diễn mà tham gia vào chuyến hành trình để “thử lửa” chính mình. Teen và chuyến hành trình 'phượt' để đời Chuyến đi bằng xe máy đầy gió và nắng, nhiều bạn nữ dù rất bản lĩnh cũng có lúc hoảng hốt, nhất là đến những đoạn đèo ngoằn ngoèo hay dốc, các cô gái chỉ có thể bám chặt vào người bạn đồng hành. Tuy nhiên đây không chỉ là chuyến phượt đơn thuần, sau khi “chinh phục” được những vùng đất mới thì các teen còn có một cuộc “thư hùng” để tranh tài với nhau. Teen và chuyến hành trình 'phượt' để đời Đó có thể là một cuộc đấu trí căng thẳng thần kinh, hay cuộc đua về sự dẻo dai, sự nhanh nhạy của khối óc, sự tinh tế của những phán đoán...
Không ai có thể ngờ một Phương Anh dù có thể thua khi chạy đua nhưng lại rất khéo tay và thông minh; còn anh chàng Baggio quả là quá dẻo dai. Trung Thu thì luôn gây bất ngờ bởi những pha “khó đỡ” và những phút ngẫu hứng xuất thần. Chàng cầu thủ Hải Duy thì luôn miệt mài, nỗ lực hết mình qua từng chặng. Trong khi đó các teen nữ cũng không hề kém cạnh, cô nàng nhỏ nhắn Phương Duyên lại vô cùng mạnh mẽ, dù “có lúc muốn xỉu” nhưng vẫn cố gắng về đích, hay Nguyễn Phượng ngày càng dày dạn kinh nghiệm qua từng thử thách… Teen và chuyến hành trình 'phượt' để đời Cuộc hành trình vẫn đang tiếp diễn, bởi mục tiêu của các bạn ngoài việc chinh phục bằng được chặng đường từ Nam tới Bắc, họ còn muốn chinh phục chính bản thân, thử xem “sức căng” của mình đã tới giới hạn cao nhất chưa. Teen và chuyến hành trình 'phượt' để đời 

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

9 ngọn hải đăng khiến dân phượt thích thú

Hải đăng Ba Lạt nằm trên cồn Vành thuộc xã Nam Phú, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình, được xây dựng năm 1962. Đến thăm Hải Đăng, bạn không chỉ đi phượt trải rộng tầm mắt của mình ngắm nhìn toàn cảnh cửa sông Ba Lạt, mà còn khám phá hành trình của các con sông ra biển và những sinh cảnh độc đáo ở cửa sông. 


Hải đăng Cô Tô Hải đăng Cô Tô tọa lạc trên quần đảo cùng tên, được xây dựng từ cuối thế kỷ 19. Vào thời điểm khánh thành và những năm sau đó, những người “thắp đèn” phải hàng đêm chèo thuyền nan đi đốt đèn biển bằng dầu hỏa. Hiện nay, hải đăng đã được đầu tư chiếu sáng bằng pin năng lượng mặt trời. Đến hải đăng Cô Tô, ngoài việc thu vào tầm mắt quang cảnh tuyệt đẹp của một vùng đảo, biển còn hoang sơ, thanh bình, bạn sẽ có dịp đi phượt khám phá phương pháp hứng nước mưa – tận dụng lan can đèn biển “không nơi nào có” của các chiến sĩ tại đây. Đó cũng là lý do khi khám phá 72 bậc thang của ngọn tháp này, bạn phải đi chân trần để không làm bẩn nước mưa. Hải đăng Cửa Sót Hải đăng Cửa Sót tọa lạc ở mũi Sót thuộc xã Thạch Hải, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh được xây dựng vào năm 1969, cao khoảng 91m. Tọa lạc trên một ngọn đồi cao, hành trình chinh phục ngọn đèn biển này khá thú vị với hàng trăm bậc cầu thang uốn lượn, ẩn hiện trong màu xanh của cây cối. Hải đăng Cửa Gianh Hải đăng Cửa Gianh tọa lạc ở bờ Nam cửa sông Gianh thuộc xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình và được đưa vào hoạt động năm 1970. Nằm ngay cửa sông, hải đăng Cửa Gianh được đánh giá là không khó cho hành trình chinh phục hay vị trí đẹp để ngắm quang cảnh từ trên cao như các ngọn hải đăng khác. Điểm thu hút của ngọn hải đăng này là vẻ đẹp hoang sơ, thanh bình của Cảnh Gianh, những đặc điểm địa vật lý và địa chất dị thường của Rào Nậy - Hoành Sơn (tên của thượng lưu sông Gianh) hay một nhánh khác của sông là Rào Son có động Phong Nha. Hải đăng Mũi Dinh Hải đăng Mũi Dinh có từ năm 1904, khi toàn quyền Đông Dương Pôn Bô Paul Beau ký lệnh xây đèn biển Mũi Dinh phục vụ những chuyến hải trình ở khu vực. Kiến trúc sư Chavanat, người thiết kế đèn biển Mũi Dinh đã chọn vị trí đắc địa ở độ cao 178m để dựng đèn. Muốn lên đến Mũi Dinh, bạn phải đi bộ, leo núi, đường dốc ngoằn ngoèo cả tiếng đồng hồ. Bù lại, cái mà Mũi Dinh "chiêu đãi" bạn gió, biển bốn bề hoang sơ, thị xã Phan Rang - Tháp Chàm xa xa...

Hải đăng Lý Sơn Không chỉ nổi tiếng với danh xưng "Vương quốc tỏi" cùng món đặc sản gỏi tỏi, đảo Lý Sơn còn được các phượt thủ biết đến và yêu thích với ngọn hải đăng nằm ở phía Đông đảo Lý Sơn thuộc xã Lý Hải, huyện Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi được đưa vào hoạt động năm 1898. Điều tuyệt diệu nhất là khi đứng ở trên đỉnh cao nhất của ngọn hải đăng chúng ta có thể nhìn toàn cảnh hòn đảo có bốn bề là biển cả: những con sóng miệt mài xô bờ đá, những ruộng hành, ruộng tỏi tuyệt đẹp và những con thuyền nhỏ bé xinh xinh. Nhưng có lẽ cảm giác khó quên nhất là cảnh hoàng hôn đỏ rực bao trùm biển khơi. Hải đăng Vĩnh Thực Hải đăng Vĩnh Thực tọa lạc tại xã đảo Vĩnh Thực, Vĩnh Thực, huyện Hải Ninh, tỉnh Quảng Ninh, được xây dựng từ năm 1986. Đây là ngọn đèn hải đăng quốc tế do Việt Nam xây dựng và quản lý ở vị trí đầu tiên biên giới biển hình chữ S. Không chỉ mê hoặc du khách ở hành trình lý thú của chuyến tàu vượt biển, vẻ đẹp bao la của biển khi đứng từ hải đăng phóng tầm mắt ra xa, Vĩnh Thực còn thu hút du khách với các bãi biển đẹp không kém các bãi tắm đảo Cô Tô, đảo Quan Lạn. Đặc biệt, cát ở đây trắng phau, người khô vùi vào cát, đứng dậy trên người không bám một hạt nào. Hải đăng mũi Điện Mũi Đại Lãnh còn có tên gọi khác là mũi Điện, mũi Nạy, mũi Diều, hay mũi Kê Gà, thuộc địa phận thôn Phước Tân, xã Hoà Tâm, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên. Hải đăng mũi Đại Lãnh được người Pháp xây năm 1890 gồm khối nhà cao 5m. Tháp đèn hải đăng mũi Đại Lãnh là một khối hình trụ thon đều, màu xám, cao 26,5m. Bên trong hải đăng là cầu thang gỗ 110 bậc bóng loáng. Đến hải đăng Mũi Điện, ngoài thu vào tầm mắt cái ngút ngàn, bao la của một vùng biển gắn nhiều với nhiều chiến tích cách mạng, bạn còn được dầm mình trong bãi Môn, bãi biển hoang sơ tuyệt đẹp dưới chân núi, nghe Vũng Rô sóng vỗ hay thưởng thức hải sản tươi ngon giá rẻ.

Hải đăng Hòn Khoai Hòn Khoai còn có tên là hòn Giáng Hương, hòn Độc Lập. Thời Pháp thuộc gọi là đảo Poulo Obi, tuy nhiên, người địa phương vẫn quen gọi là Hòn Khoai vì hình dạng của nó giống như củ khoai khổng lồ. Với địa hình đồi, núi, rừng nguyên sinh và bãi biển tuyệt đẹp, Hòn Khoai là một trong những hòn đảo đẹp nhất miền cực nam của nước ta và là một địa danh phượt hấp dẫn. Bên cạnh các đặc điểm trên, hòn đảo này cũng thu hút phượt thủ với hành trình chinh phục ngọn hải đăng được Pháp xây dựng vào thế kỷ 19 trên đỉnh cao nhất.

Cô gái mặc váy đam mê đi phượt bằng xe minsk

Vẻ ngoài nhỏ nhắn, khuôn mặt khả ái, tóc buông xõa vai, Lê Phương Thu dễ bị lầm với những “tiểu thư” e sợ nắng gió. Nhưng ít ai biết, cô nàng làm nghề thủ thư này lại có một đam mê rất đàn ông: đi phượt bằng xe Minsk.
p2-3
Say Minsk hơn say… người yêu Quần âu, áo sơ mi hoa dịu dàng, Phương Thu trông giống một nhân viên văn phòng dễ thương, nhưng cách cô xuất hiện có thể gây choáng, bởi cô lái một chiếc Minsk hùng dũng. Tiếng pô của động cơ hai thì vẫn còn căng đét, từ xa đã pành pành như thể “đánh động” một góc phố. Vẻ ngoài của Phương Thu dễ khiến ta nhầm cô với những tiểu thư đỏng đảnh. Choáng hơn, cô vẫn đi… giày cao gót. Thu cười cười, đáp lại ánh mắt tròn xoe nửa ngạc nhiên nửa hồi hộp của người đối diện: “Giày cao gót trông có vẻ điệu thế, nhưng không ảnh hưởng gì đến việc mình điều khiển xe khi đi phượt cả. Mình có thể dùng cả mũi và gót để móc cần số, cũng chẳng có gì bất tiện.” Không những thế, cô gái này còn mê dance sport. Nhìn cô quần áo văn phòng đã lạ, giờ lại lạ hơn với váy ngắn, áo pull sexy và cưỡi… Minsk. Cô hóm hỉnh bảo nếu không đi những cung đường đèo núi nguy hiểm mà chỉ đi chơi với Minsk, cô vẫn diện váy ngắn bình thường. “Hôm đi biển Vân Đồn, mấy anh chị trong đoàn rình rập xem mình có bị “tai nạn” với váy ngắn để ‘chộp’. Nhưng thực ra, mặc váy xòe lái Minsk rất dễ chịu và không bao giờ sợ “lộ hàng” vì bình xăng đã che hết rồi!” – Thu nói. ... nhưng cô lại là một "phượt thủ" mê Minsk. Công việc, sở thích và ngoại hình của Phương Thu dường như không mấy ăn nhập với nhau. Bề ngoài, Thu có vẻ dịu dàng, hiền hiền nên nghe cô nói: “trông thế thôi, chứ mình không hiền đâu”, ta dễ hoài nghi. Nhưng ngó cách cô cưỡi trên chiếc Minsk, qua những cung đường phượt, ta sẽ dần thấy ở Thu một con người khá: nổi loạn và mạnh mẽ. Xuống biển. “Phải lòng” xe Minsk từ nhỏ, nhưng cách đây hơn ba năm, Phương Thu mới có dịp mua được một chiếc cho riêng mình. Thu chia sẻ, từ bé cô đã được nghịch những chiếc Minsk, DD, Simson… của bố, rồi mê mệt chúng lúc nào chẳng hay. Cách đây chừng sáu, bảy năm, Thu tậu một con 67 làm phương tiện đi lại hằng ngày. Cả nhà chẳng ai nói gì, bởi chiếc 67 công suất nhỏ, dù hơn cũ kỹ nhưng khá hợp với Thu. Nhưng rồi cô nàng nghiện xe độ cổ tiến thêm một bước nữa: tự mua cho mình một chiếc Minsk. ... hay lên rừng, Thu đều đi bằng chiếc Minsk "đỏng đảnh" của mình. Thu kể, mua được chiếc Minks này cũng là một sự tình cờ. Thu gặp một anh chàng cũng mê xe độ , rất hợp “cạ” với cô, anh ta khoe xuống Hải Dương đặt mua một chiếc Minks nên Thu đi cùng. Giờ nhớ lại, Thu vẫn thấy mình liều vì “vừa mới quen, chẳng biết người ta thế nào mà cũng đi theo. Chỉ có trực giác mách bảo một người mê xe đến mức ấy chắc không phải là người xấu”. Đến nơi, Thu “kết” ngay con Minsk đỏ dũng mãnh gần như mới toanh, và phải năn nỉ mãi, anh chàng chủ xe mới đồng ý để lại. Thế là Thu… vay tiền anh bạn đi cùng để đặt cọc, ít lâu sau mới xuống đón chiếc Minsk ấy về nhà. Trái với sự khấp khởi của cô con gái, người mẹ phát hoảng khi nhìn thấy cô phi chiếc xe “chở lợn” về nhà. Bà kiên quyết phản đối, làm mọi cách bắt cô vứt chiếc xe “thổ tả” kia đi. Những lý lẽ của người mẹ như không nữ tính, bất tiện, xấu xí… không thuyết phục được cô con gái cho đến khi bà dọa sẽ “tặng” cho chiếc Minsk một mồi lửa, cô đành xuống nước, hứa với mẹ sẽ bán xe. Thực ra, Thu cho chiếc xe yêu quý đi “ở nhờ” nhà bạn bè, luân phiên mỗi nhà một thời gian. Chỗ tá túc lâu bền nhất của chiếc Minsk là nhà một anh bạn thân của Thu - anh chàng đã giúp Thu mua xe, tập đi xe và kết nối Thu với những người cùng đam mê xe độ . Đã lên được cực Bắc của Tổ quốc, Thu hy vọng thời gian tới cô sẽ đến mũi Cà Mau. Đến giờ, Thu vẫn phải giấu mẹ vẫn “dấm dúi” chơi Minsk và cũng chưa hiểu vì sao mẹ lại ghét chiếc xe ấy đến vậy. Riêng bố Thu, hình như ông ngấm ngầm ủng hộ con gái, chắc ông cũng biết nhưng không tỏ thái độ gì. Chẳng riêng gì mẹ cô, nhiều người cũng không hiểu niềm đam mê của Thu. Hồi mới mua xe về, cô chỉ chạy loanh quanh thành phố chứ ít khi đi xa, vì: “Có lần nào mình đem con Minsk này ra đường mà bình thường đâu! Cả đường quay lại ngó mình như kiểu “dị nhân”, có người còn chạy theo trêu nữa. Và hầu như lần nào mình cũng được các đồng chí cảnh sát giao thông hay cơ động vẫy lại… hỏi thăm." Nhưng “Bị nhìn nhiều, trêu nhiều, mình cũng "chai" luôn rồi, kệ họ thôi. Người ta thích xe tay ga, thích xe số, mình thì thích Minsk, thế thôi. Chỉ có điều, đi trong thành phố ngại nhất là con Minsk của mình xả khói nhiều quá và tiếng pô cũng ồn, hôm nào đang tan tầm mà đứng chờ đèn đỏ thì thôi rồi, thành ra muốn không bị chú ý cũng khó”. Thu bảo mình là người hoài cổ, bởi cô chỉ thích những chiếc xe cũ kỹ của một thời đã xa. Cô chỉ thích chơi xe nguyên bản, không thích xe chế, xe độ.
p3-2
Chiếc Minsk đỏ mà dù chưa phải làm lại máy một lần nào nhưng Thu bảo: “Minsk trông vậy mà giống con gái lắm, thất thường, hay dỗi. Chiếc Minsk của mình còn oái ăm, thỉnh thoảng không nổ máy được, nhờ người khác khởi động hộ khá khó khăn, kể cả những người chơi xe kỳ cựu, nhưng riêng mình chỉ đạp một, hai lần là "tỉnh giấc" ngay.” Nhiều lần đối diện với tử thần Mua xe được hơn ba năm nhưng cách đây một năm, khi gia nhập hội xe Xã hội chủ nghĩa, Phương Thu mới bắt đầu có can đảm vác xe đi phượt. Những cung đường miền Bắc Thu đã rong ruổi cùng chiếc Minsk, dễ phải đến cả nghìn cây số. Cô khoe, chỉ còn hai con đèo và vài cung đường nữa là cô sẽ chinh phục xong miền Bắc, vậy mà vẫn chưa thấy đã. Đặc biệt, Thu chỉ thích đi một mình một xe, gần như không bao giờ chở ai đằng sau và cũng không thích ai chở mình. Cô thủ thư nhỏ nhắn chỉ thích đi solo, không thích làm "ôm" cho ai và cũng không thích ai làm "ôm" của mình. Trong những chuyến đi, không ít lần cô gái nhỏ nhắn này chết hụt. Ví như lần ở Hà Giang, Thu vừa đi vừa ngủ, loay hoay kiểu gì mà bị lao xuống cống, con Minsk “nhảy” ba phát rồi lạng tay lái ra giữa đường, xe bán tải của đoàn đi sau hộ tống suýt đâm thẳng vào người. Rồi lần Thu thử cảm giác mạnh ở bãi đá sông Hồng. Hôm đó, cả đội xe XHCN ra chơi và thử tay lái trước cho đợt đua. Được một thành viên lớn tuổi trong đoàn cổ vũ, Thu bất ngờ lao con Minsk lên dốc cát. Ai dè, động cơ khỏe quá, người Thu lại nhẹ, con Minsk như bay trong không trung, vẫn tiếp tục chạy một đoạn dài. Thu buông tay, lăn mấy vòng trên bãi cát, đồ bảo hiểm tay chân văng ra hết cả, bị xây xước khắp người. Một mình một xe ngao du trên biển Vân Đồn. Nhưng có lẽ, chuyến đi nhớ đời nhất của Thu là lần cô lên thăm chùa Địa Ngục ở Tam Đảo, đường đi phải qua hơn chục km đường núi. Đường đi cực hẹp, nơi rộng nhất cũng chỉ chừng 1,2 mét, một bên là vực thẳm sâu hun hút, một bên là vách núi cao sừng sững, mặt đường có đoạn chỉ ghép bằng những tảng đá hộc, có đoạn sơ sài ghép bằng ống tre trơn nhẵn. Con đường quanh co ấy không chấp nhận bất cứ một sai lầm nào, chỉ cần một thao tác không phù hợp, cả người và xe có thể nằm gọn dưới vực. Cả đoàn đang lò dò leo dốc, bỗng Thu chống hụt chân, cả người cả xe nghiêng về phía vực thẳm, chân cô bị kẹt vào một hốc đá, phải chờ đồng đội tới giải cứu. Không ít lần chết hụt, Phương Thu vẫn không bỏ được "cơn nghiện" phượt cùng Minsk. Một lúc sau, khi đang ở đúng khúc quanh nguy hiểm, xe Thu chết máy. Đi thêm được một đoạn nữa, Thu suýt ngã, nhưng lần này, đã có kinh nghiệm, cô nghiêng xe về phía dốc núi. Người Thu bị kẹt vào một khoảng hõm của núi, xe thì đè lên người, chắn lối ra. Một lần nữa, đồng đội lại giải cứu cô. Cũng trong đoàn, hai chiếc xe khác cũng gặp nạn, một xe đã lao hẳn xuống vực, may mà được một bụi cây đỡ, chỉ cách khoảng đá nhọn hoắt chừng chục mét. Ba xe khác cũng bị lao xuống, suýt làm mồi cho tử thần. Cả đoàn quyết định dừng lại nghỉ. “Trong ánh nắng nhạt dần, những mảnh vải mà không rõ là cờ hay bùa màu vàng, trên viết toàn chữ Hán đánh dấu dường lên chùa Địa Ngục cứ phất phơ trước mắt, đường xá thì trắc trở, cả đoàn mấy xe lại gặp nạn, mình nhớ lại mà cũng thấy lạnh sương sống…” – Thu trầm ngâm. Nhưng rồi những lần hút chết ấy dường như không hạ gục được Phương Thu. Cô vẫn ham đi, ham khám phá cùng chiếc Minsk ngang tàng. Đáng nể hơn, cái ham đi đã giúp cô quên đi việc mình không khỏe mạnh lắm: một bên phổi của cô bị vôi hóa, mắt cận nặng, lại hay ngất xỉu...
p8-3
Chả trách mẹ Thu không muốn cho con gái vướng vào cái xe “chở lợn” và những cung đường phượt. Thu bật mí: “Để mẹ khỏi lo lắng, mỗi lần đi phượt, mình phải trấn an bà là mình đi bằng ô tô hoặc có người chở. Lần nào đi về mình cũng bị xước, bầm tím, phải tìm mọi cách để giấu mẹ. Có lần đi về, chân bị tím bầm mà mình không biết, cứ nhong nhong về nhà, mẹ nhìn thấy, tra hỏi mãi. Có hôm đi về mệt phờ người, nằm bẹp dí ở nhà, mẹ mắng cho một trận, dọa lần sau không cho đi nữa, thế là lại cố tỏ ra khỏe mạnh, tươi tắn cho mẹ yên tâm.” Phương Thu chia sẻ, đi nhiều, cô khỏe mạnh, dạn dĩ và phóng khoáng hơn. Cô thủ thư 26 tuổi này chia sẻ một ước mơ rất lãng mạn với một đám cưới có một đoàn xe Minsk, xe thùng rước dâu. Phương Thu quả quyết: “Minsk là sở thích của mình. Ai làm chồng mình phải hiểu và tôn trọng điều đó. Mình nghĩ có lẽ mình chỉ ngừng đi trong thời gian mang thai và sinh con. Khi con mình được 4, 5 tuổi, mình sẽ cho bé đi phượt cùng mẹ. Những chuyến ngao du, nhất là những cung đường nguy hiểm đã đem lại cảm giác rất tuyệt vời. Có khi chạm được đích, mình gần như ngất xỉu, nhưng cực kỳ hạnh phúc vì mình không bỏ cuộc.”

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Phượt khắp thế giới bằng xe đạp một bánh

Fan hâm mộ thể thao đang phát cuồng với Kris Holm - người đã chinh phục mọi địa hình khó nhằn nhất trên thế giới bằng chiếc xe đạp một bánh, từ đỉnh Himalaya đến Vạn Lý Trường Thành, từ châu Âu đến nam Mỹ.  
Đi bộ giữa những vùng đất hiểm trở, xa xôi và khắc nghiệt nhất đã đủ là một thách thức lớn cho tất cả vận động viên thể thao và dân nghiền du lịch phượt nhưng hãy thử tưởng tượng ai đó thực hiện việc này bằng chiếc xe đạp chỉ có 1 bánh. Người đàn ông gan dạ ấy là Kris Holm đến từ Canada. Anh đã lướt đi nhẹ nhàng trên bức tường thành vĩ đại nhất của Trung Quốc, leo tới những ngọn núi lửa cao 6.000m và không "ngán" cả đỉnh núi nóc nhà thế giới nằm trong dãy Himalaya. Thách thức mọi loại địa hình hiểm trở nhất. Nói vể chuyến đi phượt nhớ đời của mình ở đất nước Bhutan - dãy Himalaya và những khu rừng của Bolivia, anh Holm chia sẻ: "Đôi khi trong chuyến hành trình tôi nhận được những cái nhìn mỉa mai, cho tôi là ngốc nghếch. Những người nước ngoài cười nhạo tôi. Trên thực tế ở các nước như Mông Cổ và Bhutan không cần đến những chiếc xe đạp. Họ chỉ ngao ngán nhún vai vì cho rằng tôi đến từ phương Tây nên cần có những thứ kỳ quặc. Một số người nghĩ chắc tất cả người sống ở phương Tây đều đi làm bằng xe đạp 1 bánh. Tôi đã phượt trên Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc, phi xuống dốc ngọn Licancabur - đã từng là một núi lửa cao 5.950t và leo lên đỉnh núi cao thứ 3 ở Bắc Mỹ". Chinh phục Vạn Lý Trường Thành. Kris là tay đua xe đạp 1 bánh đầu tiên vượt núi để thực hiện những thước phim tài liệu và dăng trên các tạp chí danh tiếng. Anh đã xuất hiện trong hơn 200 bài truyền thông quốc tế bao gồm các phim tư liệu truyền hình và 18 bộ phim về các lễ hội lớn của 30 quốc gia đăng tải trên trang web cá nhân. Cái nắng thiêu đốt của Utah không ngăn nổi bánh xe của Kris. Anh chia sẻ thêm: "Xe đạp một bánh cũng có thể đi phượt khắp nơi giống xe đạp bình thường. Rõ ràng trên một đoạn đường bằng phẳng thì xe đạp 2 bánh đi nhanh hơn nhưng thực sự khi phải lên những ngọn đồi, vách đá thì nó lại không cho được hiệu quả tốt hơn".  Trải nghiệm của Holm ở bờ biển Bắc Canada. Thật ngạc nhiên, Holm có thể đạt tới vận tốc 80km/h trở thành người đầu tiên đi xe đạp 1 bánh bắt kịp kỷ lục của những tay đua xe đạp trong cuộc thi leo núi 7 ngày BC Bike Race năm 2010. Nói về chuyện này, anh kể: "Tôi đã đứng thứ 3 trong cuộc đua BC Bike Race trong số 500 tay đua trên xe đạp 2 bánh. Thật tuyệt".  Anh Holm bắt đầu say mê đi loại xe này từ năm 1986, ở tuổi 12 sau khi nhận được chiếc xe như một món quà sinh nhật. Anh cũng như bao đứa trẻ khác ngay lập tức lao vào món quà như có ma thuật, tập luyện từ sáng sớm đến khi mệt lừ. Kris đã vô địch xe đạp 1 bánh của châu Âu 2005, Bắc Mỹ 1999 và thế giới năm 2002. Anh cũng đã viết một cuốn sách về chuyến phượt của mình trên chiếc xe đạp 1 bánh kỳ lạ này. Holm ngồi trên chiếc xe đạp 1 bánh từ khi còn là cậu nhóc 12 tuổi. Với ước mơ vòng quanh thế giới cháy bỏng, Holm tập luyện không kể ngày đêm. Người dân ở Monguni, Mông Cổ nghĩ rằng người phương Tây thường đi làm bằng xe đạp 1 bánh giống anh Holm. Anh đặt chân trên vùng đất thiêng Bhutan. Vượt qua sa mạc khô càn của Mông Cổ. Anh cũng không ngại thời tiết khắc nghiệt của những đỉnh núi tuyết. Bên dưới là những căn nhà đặc trưng của vương quốc núi Bhutan. Ngày càng nhiều người ham mê môn thể thao và phượt 1 bánh của Kris Holm.